Mạc Thương được mang ra ngoài bạo thất, màu máu nở rộ như hoa, từng giọt từng giọt nở rộ trong bóng đêm.
Nhẹ nhàng nâng cánh tay Mạc Thương, cánh tay cứng ngắc lạnh như băng làm cho Liễu Nha muốn khóc lớn nhưng bị đè nén tại cổ họng.
Mạc Tang đứng một bên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt hận thấu xương.
Cảm nhận được đầu ngón tay ấm áp, Mạc Thương mở mắt, cảm nhận được giọt nước mắt rơi xuống, ‘Nương nương…” Hắn nhỏ giọng mở miệng, giọng nói không có sức lực như gió bắc rên rỉ, nức nở!”
“Chẳng lẽ không có ngự y nào có thể chữa được vết thương trên người hắn sao?” Liễu Nha quay đầu chất vấn Kim Huy.
Kim Huy lắc đầu, ngồi xổm xuống như nàng, “Phổi và kinh mạch bị vỡ, cho dù thần tiên cũng không cứu được!”
“Kinh mạch gì, cái gì mà vỡ phổi, không phải ngươi có võ công sao? Ngươi truyền chân khí cho hắn, có vỗ công không phải dùng như vậy sao?” Liễu Nha nắm lấy tay Kim Huy, lớn tiếng kêu lên, vừa ra lệnh vừa cầu xin, nước mắt chảy xuống, thấm ướt môi nàng.
Kim Huy nắm chặt tay nàng, từ từ lắc đầu.
“Không… ta không tin, ngươi gọi ngự y tới đây, gọi ngự y tới đây!” Nàng lắc lắc Kim Huy ra, dùng sức, giống như điên cuồng, bởi vì còn nắm lấy tay nam tử, cánh tay ngày càng lạnh băng, đột nhiên cảm thấy vô lực.
Nàng không muốn Mạc Thương chết, không muốn hắn chết, trong lòng hắn khổ sở như thế nào, rốt cuộc cũng không đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939950/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.