Nằm yên trước ngưỡng cửa, hàng mi dài nhắm chặt rung rung như cánh bướm, mái tóc rơi xuống mặt, nhìn thế nào cũng xinh đẹp vô cùng, như câu hồn đoạt phách.
Liễu Nha đứng trong phòng xoay xoay tròng mắt, có chút hả hê nháy nháy mắt, thừa dịp hắn chưa biến hình, còn chưa kịp kêu đã bị nàng tóm vào phòng, quần áo vừa mới thay nhếch nhác vô cùng.
“Ha ha ha, đáng thương bộ đồ mới thay!” Nàng vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé, xoay người đi đóng cửa, xoay người lại phịch một tiếng, ngã trước cửa phòng suýt nữa kêu lên thành tiếng.
Hai trong mắt xanh biếc, mái tóc vàng, Kim Minh bò dậy từ dưới đất, nhìn chiếc áo khoác trên người, nhìn căn phòng xa lạ, hai tròng mắt sắc bén nhìn quanh.
Nhìn vào cặp mắt sáng ngời của cô gái, hắn không kiên nhẫn híp mắt, Liễu Nha đang nhìn hắn, tâm loạn một vòng, khẽ cắn răng, cười cười nhìn hắn: “Ngươi có thể ngủ, không ai quấy rầy ngươi, ta có thể chờ, chờ đến lúc mặt trời mọc mới đi chơi!”
Nam tử không kiên nhẫn híp mắt lần nữa, không đợi hắn mở miệng nàng đã bò lên giường, dịch người qua một bên, một trừ một chỗ cho hắn, nàng cần phải đề phòng hắn hồi cung, nếu hắn hồi cung thì một màn đêm qua đều uổng phí.
Nàng ngồi dậy hất cằm nhìn hắn: “Ta nói cho ngươi biết, ta hẹn Kim Nhật ra ngoài chơi, cho dù ngươi không muốn cũng không được phép trở về. Cho dù ngươi có trở về cũng không sao, tối Kim Nhật sẽ quay lại đây tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939935/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.