Ban đêm, trăng tròn như cái khay, chiếu một chút ánh sáng xuống mặt hồ. Đám đông từ từ tản đi, ca múa ngừng lại.
Liễu Nha đi dọc bờ hồ, lớn tiếng gọi Kim Minh. Bên bờ hồ là rừng cây, những nhánh cây khô héo đung đưa, phát ra những âm thanh xào xạc.
Chợt có tiếng thở dài vang lên trong đêm yên tĩnh làm cho Liễu Nha dừng bước.
Nàng xoay người, nhìn về phía khu rừng đen kịt, lại đưa mắt nhìn về phía bờ hồ, nàng cắn răng, bước chân qua đám cỏ đã khô héo liền nhìn thấy tiếng bọt nước vang lên.
Liễu Nha cả kinh, nhanh chóng nhìn lại, vừa nhìn liền kinh ngạc đến ngừng thở.
Hồ nước lạnh buốt, một bóng trắng đi tới đi lui dưới đó, một lúc sau lộ ra cái đầu, rồi đến quần áo, một khắc sau mới lộ hết thân mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn trăng tròn, vẻ mặt đầy bi thương. Ánh trăng màu bạc chiếu xuống khuôn mặt hắn, làm cho người khác nhìn thấy càng thêm đau lòng.
“Kim Minh, chàng ở đấy làm gì, mau lên đây đi!” Liễu Nha lớn tiếng kêu hắn, nhưng lời vừa nói ra lập tức cảm thấy hối hận.
Đó không phải là Kim Minh, là Kim Nhật, mái tóc màu tím bởi vì ở trong nước mà có màu hơi tối, đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm vào nàng, tràn ngập u ám.
Hắn từ từ đi đi lại lại trong hồ, ánh trăng nhàn nhạt bao phủ quanh hắn, vẻ mặt hắn ảm đạm, mờ mịt không rõ, rốt cuộc hắn cũng đến bên bờ, quần áo ngấm nước dán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939931/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.