Trong lòng nàng oán hận tăng nhân này, hy vọng chết không tử tế, lại dám ném nàng cho người trong núi, nàng mới rơi vào kết cục này.
Nhưng mà có Ngự Phong và lão phu nhân ở trước mặt, nàng không thể biểu hiện gì, chỉ có thể tức giận đến trợn mắt.
“Chủ trì biết Cầm nhi sao?” Lão phu nhân vui vẻ mở miệng, giọng nói hết sức thành kính.
Tăng nhân cười một nụ cười ẩn ý.
Sau khi ăn cơm ở chùa xong, vị tăng nhân một mình hẹn gặp Liễu Nha.
“Thí chủ hiểu được câu nói kia sao?” Đi thẳng vào vấn đề, tăng nhân không thèm kiêng dè gì hết.
“Không phải ta đã nói, không cần làm ra vẻ thần bí với ta” Âm thanh có chút không vui, hiện tại nàng quan tâm nhất là chuyện của Kim Minh, muốn chỉ trốn cho dù khó khăn thế nào nàng cũng không để ý tới.
Tăng nhân lắc đầu một cái, thì thầm một câu: “Thí chủ vẫn chưa hiểu được, thiện tai thiện tai” Nói xong liền quay người đi.
Liễu Nha sững sờ tại chỗ, trong lòng có chút hốt hoảng, nhưng đây không phải là lúc để nàng do dự, mấu chốt nàng phải nghĩ biện pháp chạy trốn.
Hoàng hôn, không giống với trần thế, vừa yên tĩnh, ngay cả gió hay tuyết rơi đều rất nhẹ nhàng.
Đưa mắt nhìn quanh, chỉ có mấy tăng nhân quét rác, nàng hít một hơi thật sâu, giả bộ như đang xem tuyết từ từ đi sâu vào trong chùa.
Phía sâu bên trong, là một khu vườn, tuyết đọng trên cây, hoa nở vào mùa đông,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939920/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.