“Thấy chưa, đây chính làm hồi báo của nam nhân mà ngươi yêu” Lời nói của Kim Huy như cây kiếm sắc bén đâm sâu vào đầu nàng, hết sức đau đớn.
Đầu ngón tay nắm lấy chiếu thư lạnh băng, nàng xoa xoa tay, “Lạnh quá”
Sắc mặt Kim Huy khó coi: “Không lẽ ngươi không cảm thấy bi ai sao? Ngươi vì hắn bỏ ra nhiều thứ như vậy, nhưng hắn…” Lời nói khó có thể đè nén sự tức giận.
Liễu Nha nhếch mày nhìn sự tức giận của hắn, kỳ lạ, Kim Huy luôn nhẹ nhàng cũng có lúc không kiềm chế được. Nàng lắc đầu, “Mộ Dung Vân Cẩm là chuyện quá khứ, ta biết rõ trong lòng ngươi hận hắn, nhưng ngươi phải hiểu đó không phải là hắn, mà là Kim Lang, Huy, ngươi hãy tha thứ cho hắn đi”.
Khóe môi Kim Huy co quắp, nàng- nữ nhân ngu ngốc này có hiểu hắn đang nói gì hay không? Hắn quan tâm Mộ Dung Vân Cẩm sao, người hắn quan tâm là nàng đấy.
Hắn tiến lên nắm chặt cánh tay cô gái, kích động mở miệng: “Mặc Thanh Thanh ngươi nghe cho rõ đây, ngươi hiểu lầm, Mộ Dung Vân Cẩm, đừng nói là một phi tử, cho dù là Hoàng hậu ta đều không quan tâm, người ta quan tâm chính là ngươi, ngươi trả giá tất cả cho hắn, hắn lại cô phụ ngươi, không lẽ ngươi không hiểu chút nào sao? Hắn đang tổn thương ngươi, ngươi có biết không?”
Liễu Nha mở to mắt, nhìn gân xanh nổi lên trên mặt nam tử, trong lòng xẹt qua sự hốt hoảng, nàng lắc đầu một cái: “Ta không cảm thấy tổn thương,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939914/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.