Đối mặt với nghi vấn của nàng, Hoàng Phủ Tế Tuyết không thể trả lời, nàng chỉ biết đây là thứ Hoàng Phủ Tễ Nguyệt thích nhất, theo nàng ta rơi vào trong hồ, sâu xa lại có một cố lực lượng làm cho Liễu Nha tìm được nó ở trong hồ.
Có phải là tín vật của Ngự kiếm sơn trang hay không chỉ có thể tự mình đi một chuyến tới Ngự kiếm sơn trang mới biết được.
Trời lạnh, bông tuyết rơi đầy, trên mặt tuyết toàn là dấu chân.
Hà hơi cho nóng, lúc nắm chặt tay nam tử Liễu Nha mới tin chắc Kim Minh vẫn còn tồn tại. Kim Minh hái một bông hoa cắm lên búi tóc cô gái, hắn mím môi cười cười, nụ cười hết sức đơn thuần, không biết tại sao nàng lại nhớ đến tiểu Nhật, trước kia hắn cũng ở chỗ này nhìn nàng, cười xinh đẹp, nhưng hôm nay trước mắt chỉ là một nửa của Kim Minh.
Nàng rũ mắt, khóe môi nhúc nhích, ánh mắt có chút né tránh.
Trong nháy mắt Kim Minh cảm nhận được có gì đó thay đổi, hắn bây giờ không phải là cường giả mà là một con rối, lúc nào cũng có thể bị Kim Lang cắn nuốt. Hắn ta vẫn trú ngụ trong thân thể mình, làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, ngay cả lúc mình tỉnh dậy cũng không thể tha thứ, huống chi… Hắn thu hồi cánh tay, khẽ thở dài một hơi.
Không ngờ tiếng thở dài vẫn lọt vào tai Liễu Nha, nàng ngẩn ra, bản năng nhìn hắn, ánh mắt nam tử cô độc, hết sức vô dụng, nàng mím môi ôm chặt lấy nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939906/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.