Qua năm, ở biên giới tuyết bay toán loạn, trời lạnh giá đất đóng băng, nhưng đây là năm mới đầu tiên của Liễu Nha ở cổ đại, nàng cảm thấy vui vẻ, sáng sớm liền ra ngoài cùng Mạc Tang đốt pháo, nhưng chính mình không dám thả chỉ có thể quấn lấy Kim Minh đi thả. Kim Minh không biết làm sao, có ai mặc hoàng bào đi thả pháo? Nhưng không lay chuyển được Liễu Nha.
Liễu Nha không vui, chu chu miệng, nhưng nhìn bộ dạng khó xử của hắn cũng biết trước sau, chỉ có thể tức giận quay trở lại.
“Nha Nha!” Kim Minh hô to giữ nàng lại, xoay mình lên ngựa, giục ngựa đuổi theo nàng, ôm nàng lên lưng ngựa. Bàn tay nắm chặt phần eo nàng.
“Làm cái gì?” Ngẩng đầu, hai tròng mắt của nàng như mặt nước hồ vào tháng mười.
“Trẫm mang nàng đi ngắm cảnh!” Đột nhiên hắn cười cười, ôm chặt nàng, hai chân kẹp lấy bụng ngựa, con Hãn huyết bảo mã phi như bay, giống như rất vui vẻ.
“A!” Ít khi được cưỡi ngựa, từ lúc đến cổ đại bây giờ đều ngồi xe ngựa, tốc độ con ngựa cực nhanh, Liễu Nha sợ hãi hô lên một tiếng, gắt gao dựa vào nam tử ở phái sau.
Kim Minh thỏa mãn khóe môi cong lên, hai tròng mắt lô ra sự sung sướng, ôm người trong ngực chặt hơn, con ngựa càng chạy càng khoái chí.
Trên đỉnh núi, tuyết trắng, trời xinh như biển rộng, mấy như những đám bông, nam tử mặc áo bào màu tím đứng trên đỉnh núi, đôi mắt buồn bã nhìn bóng dáng đang chạy như bay dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939889/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.