Mà theo Khổng Tử Dục thấy, nếu không phải anh ta vô tình biết được sự tồn tại của nhà họ Lâm thì cũng không nghĩ đến Lâm Hàn là người nhà họ Lâm.
Dù sao trải nghiệm lần đó chỉ có Khổng Tử Dục biết, anh ta cũng không tiết lộ cho ai, theo lý mà nói căn bản không ai biết chuyện này chứ đừng nói là trong nội địa Hoa Hạ.
Mà nếu Khổng Tử Dục không nghĩ đến Lâm Hàn có thể có liên quan đến nhà họ Lâm thì cũng sẽ không đi thăm dò thân phận anh, thông qua các chi tiết và thông qua sự tự tin của Lâm Hàn để phán đoán anh có thực sự liên quan đến nhà họ Lâm không.
Khổng Tử Dục nghĩ rằng việc làm của mình hôm qua sẽ rất khó để Lâm Hàn phát hiện ra anh ta đang muốn xác nhận việc này, dù sao anh ta cũng không thể hiện ra nhiều.
Nhưng bây giờ Lâm Hàn đã đoán được điểm này, thực sự khiến anh ta bất ngờ.
Lúc này Khổng Tử Dục nghe thấy câu hỏi của Lâm Hàn cũng không nghĩ nhiều, anh ta cũng không định giấu Lâm Hàn điều gì, anh ta có thể nói hết những điều mình biết cho Lâm Hàn để thể hiện thành ý của mình, từ đó được Lâm Hàn đánh giá cao, được Lâm Hàn giúp đỡ, cũng có thể giúp anh ta thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này.
“Đúng vậy cậu Lâm, lúc trước khi đi du học, tôi vô tình biết về sự tồn tại nhà họ Lâm, chỉ một mình tôi biết thôi, tôi cũng không nói cho người khác, cậu cứ yên tâm”, Khổng Tử Dục nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638155/chuong-913.html