Trong đám người, Khổng Tử Dục không hề thu hút hay thậm chí là hoàn toàn trở nên vô hình, nhận ra ánh mắt Lâm Hàn liếc sang, trong lòng bỗng âm thầm trở nên hào hứng.
Từ từ nãy đến giờ Lâm Hàn chẳng nói một lời, thậm chí còn chẳng tỏ vẻ gì, nhưng chỉ với ánh mắt khẽ liếc qua đó thôi là đủ để Khổng Tử Dục hiểu được, ít nhất thì Lâm Hàn cũng đã đoán được sơ sơ ý đồ của anh ta, và cũng không có ý định phản đối sự hợp tác này. Bây giờ anh ta chỉ cần tìm cơ hội để lén lút tiếp xúc với Lâm Hàn một chút thì rất có thể sẽ thành công hợp tác.
Thấy có hi vọng, cuối cùng Khổng Tử Dục cũng yên tâm thả tảng đá đè nặng trong lòng xuống, chỉ cần hợp tác được với Lâm Hàn thì anh ta sẽ thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn trước mắt, có thể thoát thân và bắt đầu lại một cuộc sống mới.
Bấy giờ, Lâm Hàn không chú ý đến Khổng Tử Dục nữa, nếu anh ta đã cố tình muốn hợp tác, chỉ cần nó có giá trị thì tất nhiên anh cũng sẵn lòng, nhưng không có sự hợp tác của anh ta, Lâm Hàn vẫn sẽ tiếp tục kế hoạch của mình. Nói cách khác, Khổng Tử Dục với anh mà nói chỉ là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, ít nhất đến thời điểm hiện tại là thế.
Nhận ra bầu không khí gượng gạo của các thế lực lớn, Lâm Hàn có thể đoán được phần nào nguyên nhân, tất nhiên là chuyện nhà họ Khương, nhà họ Chu và Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638146/chuong-903.html