Lâm Hàn dừng chân lại, quay đầu, mỉm cười nhìn Lam Tư Vũ.
“Còn muốn làm gì?”, Lâm Hàn biết rõ còn hỏi.
Lam Tư Vũ cảm thấy có chút ấm ức nhưng không thể không thừa nhận, buộc phải để Lâm Hàn cởi trói cho mình, dù sao nếu cứ tiếp tục như này, chắc chắn cả buổi tối sẽ khó chịu đến chết.
Mặc dù Lam Tư Vũ là một sát thủ, cũng từng trải qua những tình hình đặc biệt, thậm chí còn nếm trải không ít hoàn cảnh khó khăn hơn lúc này nhưng quả thực để như này rất khó chịu. Đây không phải là trong lúc thi hành nhiệm vụ, không phải tình huống đặc biệt, sao cô ta phải chịu tội như này chứ?
“Giúp tôi cởi trói đi…”, Lam Tư Vũ thấp giọng nói.
Thấy vậy, Lâm Hàn bỗng cảm thấy buồn cười, không có ý định ngừng lại, tiếp tục nói: “Chẳng phải vừa nãy cô bảo tôi buông ra sao? Tôi đã buông ra rồi đó, hay là thôi đi, lát nữa cô lại bảo tôi buông cô ra”.
Nghe thấy vậy, Lam Tư Vũ tức lộn ruột, hận không thể giết được Lâm Hàn, vậy nhưng giờ chẳng có cách nào, ngược lại còn phải cầu xin Lâm Hàn.
“Tôi sai rồi, anh giúp tôi đi…”, Lam Tư Vũ cầu xin.
Đây cũng là lần đầu Lâm Hàn nhìn thấy dáng vẻ nhỏ nhẹ của Lam Tư Vũ, bỗng cảm thấy có chút hiếm hoi.
Có điều, lúc này Lâm Hàn không còn muốn trêu Lam Tư Vũ nữa, ghẹo một chút để giảm nhuệ khí của cô ta là được rồi, tiện để thu phục cô ta về sau. Nếu làm quá tay, có khi lại khiến cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638117/chuong-874.html