Bóng đêm dần bao phủ.
Trong sân biệt thự núi Vân Mộng, Mercedes dừng cái kịch, Dương Lệ bận rộn cả ngày vừa trở về.
Cô bước xuống xe, xoa xoa bả vai nhức mỏi, thấy Lâm Hàn đứng ở cửa thì hơi bất ngờ.
"Ông xã, anh đứng đây làm gì vậy? Có chuyện gì à?", Dương Lệ khó hiểu hỏi.
Lâm Hàn lắc đầu cười, không nói gì.
Dương Lệ cảm thấy kỳ lạ, trong lòng chợt có dự cảm xấu. Cô bước tới trước mặt Lâm Hàn.
Lâm Hàn dẫn Dương Lệ về phòng, rồi xoa bả vai cho cô.
"Sao? Hôm nay mệt thế à?", Lâm Hàn dịu dàng hỏi.
Dương Lệ nghe vậy thở dài, có chút bất lực nói: "Một thời gian rồi không đụng tới công việc trong công ty, ai ngờ vừa đi làm đã có một đống chuyện rối bòng bong. Hôm nay, em mới giải quyết xong mớ bòng bong kia, thì gặp người phụ trách bên Bắc Đông rồi bàn việc hợp tác luôn".
Lâm Hàn nghe vậy chỉ cười, biết cái mớ rắc rối kia có lẽ là do không đúng ý cô mà thôi.
Quỹ đầu tư Nhân Phàm là một công ty có yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, mỗi một nhân viên từ trên xuống dưới đều hết sức có trách nhiệm. Ai không có đã sớm bị đuổi, người ở lại đều là những nhân viên nghiêm túc trong công việc.
Chẳng qua, yêu cầu của Dương Lệ hơi cao, bọn họ chưa đạt đến sự đòi hỏi của cô mà thôi.
"Hợp tác với bên Bắc Đông sao rồi? Có suôn sẻ không?", Lâm Hàn lại hỏi.
"Rất suôn sẻ", sắc mặt Dương Lệ hơi dịu đi, nói: "Lần này, bên đối phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638054/chuong-811.html