“Này, Tứ Hải”.
Dương Cảnh Đào thấy thế vội muốn ngăn lại, nhưng không ngăn kịp, Triệu Tứ Hải đã trực tiếp một hơi uống cạn ly rượu còn hơn nửa.
Dương Duyệt ở một bên cũng có chút không thể hiểu nổi tại sao Triệu Tứ Hải lại như này, giống như đang muốn nói xin lỗi vậy.
Lúc này, trong lòng Lâm Hàn đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Triệu Tứ Hải, anh ta chính là đang muốn nói xin lỗi mình về những chuyện xảy ra lúc trước.
Mặc dù dáng vẻ của Triệu Tứ Hải nhìn qua rất chân thành, nhưng Lâm Hàn cũng hiểu rõ, nếu Lâm Hàn không phải là đại ca của Vùng Xám Hoa Đông thì Triệu Tứ Hải căn bản sẽ không như thế này, thậm chí còn cảm thấy bản thấy mình chẳng làm gì sai cả.
Bây giờ Triệu Tứ Hải cảm thấy bản thân mình đã sai, chủ yếu vẫn là do thực lực của Lâm Hàn quá mạnh mẽ, hoàn toàn không phải là người mà anh ta có thể trêu chọc được.
Ngay cả Dương Lệ cũng hiểu được ý tứ của Triệu Tứ Hải, hận ý trong lòng đối với Triệu Tứ Hải cũng vơi đi phần nào.
Lâm Hàn khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Được rồi, đều là người một nhà, mau ngồi xuống dùng bữa đi”.
Lâm Hàn trả lời lại, bình thản thong dong, dường như đáp lại một chuyện hiển nhiên.
Dương Cảnh Đào và Dương Duyệt nhìn thấy dáng vẻ đó có Lâm Hàn thì đều có hơi khó chịu, đang muốn nói gì đó thì lại bị Triệu Tứ Hải ngăn lại.
Mà trong lòng Triệu Tứ Hải lại thở phào một hơi nhẹ nhõm, dáng vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638046/chuong-803.html