Bên trong trang viên đại sảnh.
La Võ cũng có chút nghi hoặc nhìn về phía Lâm Hàn.
Chuyện về công xưởng máy móc hạng nặng ở La Quốc kia, mặc dù bọn họ không nắm bắt được tình hình, nhưng đại khái thì cũng hiểu một chút.
Chuyện này, thực sự khá khó giải quyết, dùng thực lực của bọn họ, quả thật không thể ăn nổi.
Mà dù như thế thì La Võ và Uông Nghĩa cũng cực kỳ không cam lòng, dù sao nếu như có thể ăn được, thì đây chính là một cái bánh ngọt khổng lồ, bọn họ thật sự có thể không cần phải làm bất cứ công việc kinh doanh đen tối nào nữa, chỉ cần làm ăn đoan chính mà thôi.
Lâm Hàn nghe vậy, chỉ nhàn nhạt trả lời: “Còn thế nào được nữa, đương nhiên là ăn trọn rồi”.
Miếng bánh ngọt đặt ở trước mặt, làm gì có chuyện không ăn, đây cũng không phải là tính cách của Lâm Hàn.
Nghe thấy câu trả lời của Lâm Hàn, La Võ và Uông Nghĩa ngây người, bọn họ cũng vô cùng muốn chiếm được công xưởng máy móc, nhưng bọn họ cũng đã đích thân đi đến hiện trường, đương nhiên hiểu rõ được sự khó khăn ở trong đó.
Mặc dù hai người bọn họ cũng vô cùng hy vọng Lâm Hàn không sợ khó khăn, nghĩ cách chiếm trọn mấy công xưởng máy móc hạng nặng này, nhưng dù nghĩ thế nào đi chăng nữa thì họ cũng không thể ngờ được rằng Lâm Hàn lại trực tiếp lựa chọn “ăn” luôn.
“Cậu Lâm, cậu đã cân nhắc kĩ càng rồi chứ? Mấy cái công xưởng máy móc hạng nặng này có quy mô khổng lồ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638036/chuong-793.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.