Trong đại sảnh toà nhà chính của trang viên.
Lâm Hàn thấy Uông Nghĩa, La Văn và La Võ đến thì cũng nhận ra điều khác thường.
Tuy rằng thoạt nhìn rất bình thường, ba người cũng đã thay quần áo sạch sẽ, không giống vẻ mệt mỏi và hơi luộm thuộm lúc trước khi trên xe.
Nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có thể phát hiện ra điều khác thường.
Có một chút mùi máu, hơn nữa dù ba người họ giả vờ bình thường nhưng vẫn có thể nhìn ra được họ vừa mới trải qua một trận chém giết.
Lâm Hàn cũng hiểu chắc ba người vừa đi trút giận về, cái chết của Trương Thiên Sơn thực sự đã giáng cho họ một đòn đả kích khá lớn.
Lâm Hàn không nói nhiều, anh bình tĩnh nhìn họ rồi ra hiệu cho họ ngồi xuống.
Lập tức có người đi lên rót trà cho họ.
“Xử lý sạch sẽ hết chưa?”, Lâm Hàn nhẹ giọng hỏi.
Uông Nghĩa khẽ gật đầu: “Xử lý hết rồi”.
Lâm Hàn thấy thế cũng không nói gì.
Lúc này La Văn mới nói: “Anh Lâm, chúng ta mau chóng bắt đầu bước tiếp theo đi”.
Mặc dù trải qua những chuyện này, La Văn cũng cảm thấy cú sốc hơi lớn.
Nhưng bây giờ không phải lúc để họ nghỉ ngơi, vùng Bắc Đông vẫn đang hỗn loạn, Uông Nghĩa và La Võ vẫn chưa giải quyết xong chuyện ở phía Bắc, mà bên này có thể họ sẽ phải đối mặt với sự trả thù chung của nhiều thế lực vùng khác.
Mặc dù tin tức ở đây không truyền ra ngoài, nhưng đại khái mọi người cũng biết.
Nếu người của những thế lực đó không chờ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638015/chuong-772.html