Chẳng mấy chốc, những người phụ trách và cao thủ của các thế lực vùng khác đều lần lượt bị đưa đi.
Nhà lao ồn ào cũng dần yên tĩnh trở lại.
Mấy người La Văn nói với Lâm Hàn một tiếng rồi rời đi, họ chuẩn bị đi xử lý hết đám đồng phạm hại chết Trương Thiên Sơn.
Lâm Hàn lại nhắc nhở: “Tạ Kiến An, Tạ Kiến Bình và những tên đàn em của chúng cũng đều do các anh xử lý”.
Mấy người kia giật mình, có phần ngạc nhiên vì Lâm Hàn sẵn sàng giao hết cho họ giải quyết, đột nhiên ánh mắt nhìn Lâm Hàn của họ tràn đầy kích động và biết ơn.
“Vâng thưa cậu Lâm!”, mấy người La Văn kích động đáp lại.
Lâm Hàn khẽ gật đầu, không nói nhiều.
Sau đó mấy người La Văn cũng rời đi.
Còn Lâm Hàn đương nhiên cũng rời khỏi nhà giam.
Lúc này mặt trời vừa mới mọc, ánh nắng hơi chói phủ lên mặt đất.
Lâm Hàn chưa đi được bao lâu thì gặp Tiêu Nhã.
Tiêu Nhã nhìn thấy Lâm Hàn thì dừng bước, ánh mắt nhìn Lâm Hàn hơi kỳ lạ.
Lâm Hàn không ngốc nên đương nhiên nhìn ra được, nhưng anh đã có Dương Lệ, anh không thể để ý đến những chuyện này của Tiêu Nhã.
Lâm Hàn bước lên trước rồi bảo: “Cảm ơn sự giúp đỡ lần này của các cô”.
Tiêu Nhã cũng nhanh chóng bình thường lại, mỉm cười đáp: “Với số người ít ỏi của tôi đâu giúp được gì nhiều! Không ngờ anh Lâm lại có nhiều cao thủ thế, đúng là không thể đoán được mà”.
Lâm Hàn khẽ lắc đầu cười chứ không giải thích.
Sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638013/chuong-770.html