Bên ngoài hầm giam.
Lâm Hàn thường thường sẽ nghe được tiếng kêu thảm thiết của Tạ Kiến An.
Cho dù hầm giam này cách âm rất tốt, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy tiếng hét ấy, đủ để thấy giờ ông ta đau đớn đến mức nào.
Mà đây cũng là những cực hình mà trước đó Trương Thiên Sơn đã phải trải qua, quả thật khó mà tưởng tượng ra lúc ấy sao ông ta kiên trì được.
Mãi đến khi trời tối hẳn, La Văn, La Võ và Uông Nghĩa mới đầm đìa mồ hôi đi ra.
Hiển nhiên, ba người chỉ tra tấn Tạ Kiến An thôi đã mệt bở hơi tai rồi, càng đừng nói đến người chịu mọi cực hình là ông ta.
Nếu không phải vì tránh làm cho Tạ Kiến An chết đi thì e rằng ba người đã không bỏ qua cho ông ta một cách dễ dàng thế, mà sẽ tra tấn ông ta tiếp.
Giờ vì không để Tạ Kiến An bị tra tấn đến chết, ba người mới tạm thời bỏ qua cho ông ta, ngày mai lại tiếp tục.
"Anh Lâm, chúng ta bàn cách giải quyết những người còn lại đi", La Văn đề nghị.
Hai người còn lại cũng nhìn về phía Lâm Hàn.
Lâm Hàn nghe vậy, gật đầu nói: "Anh nói suy nghĩ của mình trước đi".
"Được", La Văn gật đầu rồi nói: "Trước đó, những tên đàn em của Tạ Kiến An đã chết hơn nửa trong chiến đấu, giờ đa số chỉ còn lại cao thủ, đều trung thành với Tạ Kiến An. Đối với những người này, chúng ta tuyệt đối không được mềm lòng mà phải giết chết hết, anh Lâm thấy sao?"
Lâm Hàn nghe vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638008/chuong-765.html