Mấy tên đàn em của La Văn nghe vậy đều thấy hơi khó hiểu.
Trước đó, vẻ mặt của La Văn còn nặng nề đầy lo lắng, cảm thấy không bắt được Tạ Kiến An, sao thoáng chốc đã tự tin như vậy rồi?
Tuy là phong tỏa thành phố sẽ khiến Tạ Kiến An không ra được, nhưng ai biết bên chính phủ sẽ phong tỏa đến bao giờ.
Dù Tạ Kiến An không rời đi được, bọn họ cũng phải mất kha khá thời gian mới bắt được ông ta trong thành phố Phụng Thiên rộng lớn này. Mà lúc ấy, e rằng chính phủ đỡ gỡ bỏ lệnh phong tỏa.
Lúc này, La Văn cũng không muốn giải thích gì thêm, dứt khoát nói: "Cứ đi đến cửa khẩu ra vào thành phố rồi dừng lại chờ đợi tin tức là được".
Mấy tên đàn em nghe vậy, dù vẫn hơi khó hiểu, nhưng chỉ đành làm theo lệnh của La Văn.
Mãi đến khi trời tối sầm xuống, đám người La Văn mới đi được tới cửa khẩu ra vào thành phố.
Mà giờ đây, mấy tên đàn em của La Văn cũng phát hiện ra vài điều khác thường.
"Sao những nhân viên chính phủ kia mỗi người đều cầm một tấm ảnh, mà còn là ảnh của Tạ Kiến An vậy?"
"Lẽ nào, bọn họ tới để bắt Tạ Kiến An ư?"
"Không thể nào, sao bên chính phủ lại phải chơi lớn như thế chỉ để bắt Tạ Kiến An được?"
"Thật khó hiểu mà".
Mấy tên đàn em của La Văn đều nghi hoặc không thôi, nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu nổi chuyện này là sao.
La Văn ngồi cạnh thấy vậy lại càng xác định chuyện này có liên quan đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638002/chuong-759.html