Trong đại sảnh.
Lâm Hàn thấy sắc mặt La Văn hết sức khó coi thì trong lòng biết anh ta đang lo lắng, thực tế anh cũng lo lắng không thôi.
Ban nãy, Trương Thiên Sơn qua đời, đám người Lâm Hàn đều chìm trong đau buồn, một lòng nhào vào trên người ông ta nên quên mất đi bắt Tạ Kiến An, báo thù cho Trương Thiên Sơn.
"Cậu Lâm, Tạ Kiến An rất quen thuộc trang viên này, e rằng khó mà bắt được ông ta. Chưa biết chừng giờ ông ta đã men theo con đường hầm nào đó rời khỏi đây rồi", La Văn lo lắng nói với Lâm Hàn.
Nhưng vừa nói xong, La Văn cũng hơi bất lực. Dù sao nơi này cũng là Bắc Đông, không phải địa bàn của Lâm Hàn, muốn bắt được Tạ Kiến An, e rằng Lâm Hàn có lòng mà lại không có sức.
Lâm Hàn cũng hơi lo, nói: "Tôi không biết Tạ Kiến An đã rời khỏi trang viên này hay chưa, nhưng chắc chắn chưa ra khỏi thành phố đâu. Ông ta đừng hòng rời khỏi thành phố Phụng Thiên".
"Đừng hòng rời khỏi thành phố Phụng Thiên?", La Văn nghe vậy kinh ngạc nhìn Lâm Hàn, không hiểu anh có ý gì.
Thành phố Phụng Thiên trực thuộc tỉnh Bắc Động, ngoài Trương Thiên ra thì e rằng chỉ có Tạ Kiến An là có mối quan hệ rộng rãi nhất ở đây. Vả lại, đám người Tạ Kiến An chỉ có vài người, nhưng đều là cao thủ hàng đầu, sao Lâm Hàn dám chắc ông ta không thể rời khỏi đây?
Nếu là người khác nói thế, chắc chắn La Văn sẽ không tin, nhưng người này lại là Lâm Hàn, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637999/chuong-756.html