Khi cao thủ nhà họ Lâm đến thành phố Phụng Thiên vùng Bắc Đông bắt đầu dò hỏi tin tức và sắp xếp, thì nhóm người Lâm Hàn đang lái xe trên đường cao tốc đến đó trong đêm.
“Nghỉ ngơi trước đã, sáng mai đến nơi sẽ bận rộn, chắc chắn không có thời gian nghỉ ngơi đâu”, Lâm Hàn nhìn mấy người La Văn bên cạnh rồi nói.
Khi mấy người La Văn đến đây đều có quầng thâm dưới mắt, hiển nhiên không được nghỉ ngơi đàng hoàng.
Đương nhiên Lâm Hàn có thể hiểu được là họ quá lo lắng cho Trương Thiên Sơn, ngay chính anh cũng rất lo lắng cho ông ta, dù sao Tạ Kiến An cũng không phải người tốt, rất có thể chuyện gì cũng làm được.
Nhưng lo lắng thì lo lắng, nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi, chỉ có nghỉ ngơi tốt mới có trạng thái tinh thần tốt để đối phó với liên quân của Tạ Kiến An, mới có thể giải cứu Trương Thiên Sơn.
La Văn ở bên cạnh Lâm Hàn nghe vậy thì khẽ gật đầu, do dự một lát rồi vẫn hỏi: “Anh Lâm, anh chắc chắn ở nơi khác anh vẫn còn nhân lực chứ? Chắc chắn có thể đối phó với liên quân của Tạ Kiến An chứ? Bên phía họ có rất nhiều cao thủ được phái đến từ vùng khác, số lượng cực kỳ nhiều”.
“Yên tâm, không sao đâu, anh mau nghỉ ngơi đi”, Lâm Hàn cười đáp.
Nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Lâm Hàn, La Văn gật đầu không hỏi nữa, sau đó cũng nhắm mắt cố gắng nghỉ ngơi.
Còn Lâm Hàn lại đưa mắt nhìn khung cảnh đang dần lùi xa bên ngoài cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637984/chuong-741.html