Ngô Xuyên đạp cho Tạ Kiến Bình một trận, thấy ông ta nôn ra máu mới dừng lại.
Nếu không phải Lâm Hàn muốn gặp Tạ Kiến Bình thì Ngô Xuyên chỉ muốn đạp chết ông ta ngay tại chỗ.
Đám đàn em của Ngô Xuyên đều được đào tạo với rất nhiều tài nguyên, kiếm được người cũng không dễ dàng, người nào cũng được Ngô Xuyên coi như bảo vật, nhưng bây giờ lại vì Tạ Kiến Bình mà tổn thất một người nên anh ta cực kỳ phẫn nộ.
“Trói lại cho tôi, trói thành cái bánh chưng luôn đi, trói cho không động đậy được rồi ném lên xe, sau đó xuất phát. Nhanh lên, anh Hàn đang đợi!”, Ngô Xuyên ra lệnh.
“Vâng!”, đám đàn em của Ngô Xuyên đồng thanh đáp.
Chẳng mấy chốc, mấy người Tạ Kiến Bình đã bị thuộc hạ của Ngô Xuyên trói chặt như bánh chưng, không thể nhúc nhích, không có cơ hội kháng cự và trốn thoát.
Không phải người của Tạ Kiến Bình chưa thử phản kháng, nhưng hậu quả của việc phản kháng rất rõ ràng, đó là bị đánh một trận tơi bời sau đó trói lại, không có ngoại lệ.
Dù sao những người do Ngô Xuyên đưa tới đều là cao thủ, số lượng còn nhiều hơn đám người của Tạ Kiến Bình, nên chúng không có cơ hội phản kháng.
Chẳng bao lâu sau, mấy người Ngô Xuyên lại đưa Tạ Kiến Bình lên đường, đến biệt thự núi Vân Mộng của Lâm Hàn.
Rất nhanh, mọi người đã tới nơi.
Trong biệt thự núi Vân Mộng.
“Anh Hàn, đã đưa người tới rồi ạ”, vừa đến nơi Ngô Xuyên đã nói.
Ngô Xuyên nói xong, những người phía sau liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637978/chuong-735.html