"Ồ, điều này à".
Lâm Hàn cầm điện thoại nhàn nhạt nói: "Tạ Kiến Bình làm thế đã là trái với giao ước giữa tôi và Trương Thiên Sơn, thậm chí còn đe dọa đến tính mạng của vợ tôi. Nếu không phải nể mặt Trương Thiên Sơn thì tôi đã quăng ông ta xuống biển đút cho cá ăn rồi. Hiện giờ, nể tình Trương Thiên Sơn nên chỉ tạm giam giữ ông ta, đợi Trương Thiên Sơn liên lạc với tôi cùng bàn bạc rồi đưa ra cách xử lý sau. Trước lúc đó, Tạ Kiến Bình đừng hòng rời khỏi đây".
Tạ Kiến An ở đầu dây bên kia nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi hẳn.
"Cái này, cậu Lâm ơi, cậu xem làm vậy chẳng phải sẽ phải gác lại việc hợp tác giữa Hoa Đông và Bắc Đông ư? Hay là cậu thả ông ta ra trước, đợi Đại bàng núi về rồi xử lý sau. Dù sao, ông ta cũng sẽ không chạy được, cậu nói đúng không?", Tạ Kiến An cẩn thận nói.
"Không được", Lâm Hàn thẳng thừng từ chối, nói: "Trương Thiên Sơn không gọi điện thoại tới thì tôi sẽ không thả Tạ Kiến Bình ra. Còn ông muốn thả ông ta ra ư? Được thôi, nhưng phải để cái mạng lại, chỉ có thể thả xác của ông ta đi thôi!"
Trương Thiên Sơn đã sắp mất đi ý thức ở trong đại sảnh nghe thấy Lâm Hàn nói vậy thì thầm vui vẻ.
Kể từ đó, chỉ cần ông ta cố gắng kiên trì thì Lâm Hàn sẽ không thả Tạ Kiến Bình ra. Đợi đến khi Lâm Hàn biết chuyện xảy ra bên này, tuy Trương Thiên Sơn không biết anh có thể báo thù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637974/chuong-731.html