Hạ Đạt và Hạ Minh nghe thấy lời này của Hạ Sương đều sững sờ.
Mặc dù Hạ Sương sở hữu ít cổ phẩn nhất trong ba người họ ở tất cả các ngành công nghiệp của nhà họ Hạ, nhưng đó cũng là một số tiền khổng lồ, không ngờ Hạ Sương lại muốn từ bỏ?
“Em điên rồi à?”, Hạ Minh nhìn Hạ Sương với vẻ không dám tin.
Hạ Đạt cũng không vui bảo: “Coi thường nhà họ Hạ chúng tôi đúng không? Để tôi xem sau khi rời khỏi nhà họ Hạ, cô có thể làm được gì!”
Lúc này Hạ Sương đã nghĩ thông suốt, tiếp tục ở lại nhà họ Hạ quả thực có thể sống không phải lo lắng gì, nhưng đây không phải cuộc sống mà cô mong muốn.
Rời khỏi nhà họ Hạ, cô có thể đi tìm Lâm Hàn trước. Nếu Lâm Hàn đồng ý nhận cô đương nhiên là chuyện tốt, Hạ Sương tin mình đi theo Lâm Hàn có thể tạo dựng sự nghiệp, thực hiện hoài bão, sống cuộc sống mà mình mong muốn.
Nếu Lâm Hàn không đồng ý nhận cô thì Hạ Sương cũng hiểu được, dù sao lúc trước nhà họ Hạ cũng đối xử với Lâm Hàn như vậy. Nếu thế, Hạ Sương quyết định tự gây dựng sự nghiệp một mình, mặc dù đi lên từ hai bàn tay trắng rất khó, có thể cô cố gắng cả đời cũng không thể vượt qua thành tựu hiện tại của nhà họ Hạ.
Nhưng cuộc sống như vậy mới là điều Hạ Sương khao khát, nó thú vị hơn nhiều so với việc tiếp tục ở lại nhà họ Hạ.
“Con quyết định rồi, bây giờ để con xuống xe”, Hạ Sương hờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637868/chuong-625.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.