Nhà cũ nhà họ Hạ.
Lúc này người nhà họ Hạ đang ăn cơm.
“Haha, Lâm Hàn này đúng là ngây thơ, cậu ta muốn rút vốn là rút vốn à? Đúng là nực cười!”, Hạ Minh cười nói.
Hạ Đạt ở bên cạnh cũng khẽ gật đầu: “Đúng thế, tiền đã đến nhà họ Hạ chúng ta rồi còn muốn rút ra? Mơ đi! Chúng ta tìm bừa lý do gì đó kéo dài năm rưỡi đã rồi tính”.
Nhưng Hạ Sương lại khẽ cau mày: “Mọi người làm như vậy là đang đắc tội với Lâm Hàn, tương lai nhà họ Hạ chúng ta sẽ mất một đối tác, thêm một kẻ thù”.
“Vậy thì sao? Chúng ta còn phải sợ Lâm Hàn à?”, Hạ Minh chế nhạo.
Hạ Đạt cũng phản đối: “Là chính Lâm Hàn không giúp chúng ta có được không? Nếu cậu ta ngoan ngoãn nhờ quỹ đầu tư Nhân Phàm đầu tư giúp đỡ Giải trí Tinh Quang của chúng ta thì sẽ xảy ra nhiều chuyện thế này sao? Lâm Hàn muốn rút vốn thì rút, chúng ta sẽ ngoan ngoãn phối hợp”.
Hạ Sương khẽ lắc đầu, cô đã không còn muốn để ý đến họ nữa rồi.
Đúng lúc này, một trợ lý gọi điện đến.
Sau khi Hạ Minh nghe máy, chưa nói được mấy câu sắc mặt đã đột nhiên thay đổi, nhìn như người mất hồn.
“Làm sao vậy? Đến mức phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637863/chuong-620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.