Bên trong quán cà phê.
Dương Khiết nhìn ba người Nhan Thành với vẻ là lạ, nhưng vẫn nói: "Mọi người mau ngồi xuống, gọi thêm cà phê đi".
"Được", Nhan Thành gật đầu, rồi ngồi xuống đối diện Dương Khiết.
Còn hai người do Nhan Thành dẫn đến lại không ngồi, mà đứng sau lưng Nhanh Thành như mấy tay đàn em, trông có vẻ không hợp rơ với cái quán cà phê này gì hết.
"Sao họ còn đứng vậy? Bảo họ cùng ngồi xuống đi?", Dương Khiết chỉ hai người kia nói với Nhan Thành.
"À, bọn họ không cần ngồi", Nhan Thành lại lắc đầu đáp.
"Ặc..."
Dương Khiết tức thì khó mà nói gì thêm, cũng không khuyên nữa.
Sau đó, Dương Khiết gọi thêm ly cà phê cho Nhan Thành, rồi kể ra tình hình và kế hoạch mà cô ấy chuẩn bị cho cậu ta nghe.
Nhưng mà, Nhan Thành lại chưa từng đi học, chưa được học bất cứ thứ gì nên hoàn toàn không hiểu, nghe mà như lọt vào trong sương mù.
"Khoan, khoan, khoan", Nhan Thành xua tay ý bảo Dương Khiết đừng nói nữa, sau đó vội mở miệng: "Cô Dương, tôi không rành những thứ đó, cô có nói tôi cũng không hiểu. Nên làm gì cứ làm, cần tôi giúp thì nói thẳng với tôi là được. Nếu không có việc gì, chúng tôi sẽ đi theo bên cạnh, đảm bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637860/chuong-617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.