Tại biệt thự núi Vân Mộng.
Sau khi tiễn đám người Dương Cảnh Đào và Triệu Tứ Hải về, Lâm Hàn xoay người bế Dương Lệ vào phòng ngủ, tiếp tục "chơi trò" thế giới hai người.
Gương mặt Dương Lệ ửng đỏ, đẩy nhẹ Lâm Hàn, nói: "Đợi chút đã, có vài chuyện đang muốn hỏi anh đây".
Lâm Hàn nghe vậy bèn đặt Dương Lệ xuống ghế sofa.
Dương Lệ ngờ vực nhìn Lâm Hàn, sau đó hỏi: "Khi nãy anh nói chuyến này anh đi kiếm được một cái công ty có giá trị vốn hóa thị trường 100 tỷ và thêm 300 tỷ nữa, rốt cuộc là thế nào vậy?"
"Chuyện này à", Lâm Hàn dần nghiêm túc lại, nói: "Có một số chuyện, anh không tiện nói cho em biết. Để em biết nhiều quá không tốt cho em đâu. Anh chỉ có thể nói cho em, những điều này là sự thật, đừng hỏi thêm nhiều nữa".
Dương Lệ ngây ngẩn cả người, thế mà thật á? 300 tỷ là một con số khổng lồ cỡ nào cơ chứ.
Với một người bình thường thì 1 tỷ cũng đã nhiều lắm rồi, chỉ cần không dính vào bài bạc thì cũng đủ sống cả đời không cần lo âu.
Mà 300 tỷ thì phải nhiều cỡ nào chứ...
Hơn nữa, con số này lại do Lâm Hàn mang về trong hơn có một tuần thôi, Dương Lệ khó mà không nghi ngờ về cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637855/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.