Thang Ân Đình cầm kính viễn vọng quan sát một hồi, lại cầm loa nói:
"Tất cả giơ hai tay lên đi về phía này, giao hết vũ khí trên người ra, không thì một khi bị phát hiện sẽ lập tức bắn chết!"
Có mấy người của chấp pháp đường - nhà họ Hoàng do dự một lúc, cuối cùng vẫn vứt súng xuống đất, giơ tay lên.
"Cử người lên đi, cẩn thận một chút, toàn bộ tay súng bắn tỉa chuẩn bị sẵn sàng, không được để có thương vong xảy ra nữa", Thang Ân Đình ra lệnh.
Một lát sau, có mười mấy cảnh sát cơ động ôm súng cẩn thận đến gần.
Vừa mới đến gần đã có mấy gã chấp pháp đường bỗng móc súng ra, nhưng chưa kịp bắn đã có vài tiếng súng vang lên. Họ đều bị bắn trúng mấy chỗ trí mạng ngã xoài ra đất, không còn nhúc nhích nữa.
Mười mấy cảnh sát cơ động thấy thế lập tức vọt lên, ấn số còn lại xuống đất, còng tay lại.
Cùng lúc đó, phía bên Ngô Xuyên, bọn họ vừa tới lối ra cao tốc đã gặp phải một chiếc Hummer đầy vết đạn...
Bên trong chiếc xe Hummer đang lao nhanh.
"Nhanh nhanh lên! Chạy nhanh nữa vào, đám cảnh sát kia sắp đuổi theo rồi!"
Tiểu Phong điên cuồng hô, nhìn Hoàng Bạch Đào ngồi cạnh đổ máu không ngừng, sắc mặt lại trắng bệch.
"Anh Phong, yên tâm đi, xe này đã được nâng cấp, xe cảnh sát không thể đuổi kịp đâu!"
Gã đàn ông đang lái xe lộ vẻ tự tin nói.
Lúc này, cả người Hoàng Bạch Đào run rẩy, mặt đầy buồn bã, toàn bộ người của chấp pháp đường đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637717/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.