“Không ngờ mấy người Nguyễn Nguyên lại tới, sao Trần Nam lại có dính líu tới bọn họ?”
Mắt Lâm Hàn loé lên, tuy rằng anh đã đoán trước được nếu Trần Nam phản bội nhất định sẽ phái người tới ám sát anh, nhưng không ngờ lại là mấy người Nguyễn Nguyên.
Ngay sau đó anh đã hiểu ra.
Nếu Nguyễn Nguyên trừ khử mình, điều này có lợi cho chúng.
Dù sao ý Lâm Hàn là hàng hoá từ khu Tam Giác Vàng có thể tuỳ ý tràn vào Kim Lăng.
“Anh Hàn, những người này đều là cao thủ, ai cũng nham hiểm độc ác, hay là chúng ta rút lui từ cửa sổ trước đi?”, Ngô Xuyên nhìn lướt qua khe hở ở cửa, vẻ mặt nặng nề.
Lâm Hàn thoáng suy nghĩ rồi lắc đầu:
“Không được, nếu rút lui thì chắc chắn cô y tá kia sẽ chết ở đây, cô ấy là người vô tội, không cần phải chết vì chúng ta”.
“Hơn nữa xuống từ cửa sổ, anh với tôi có thể leo xuống được, còn Nhan Thành thì không”.
Nhan Thành ở bên cạnh sắc mặt đột nhiên có chút lúng túng, vì mình quá yếu khiến mọi người bị kéo lại.
“Nhan Thành, cậu ở đây, Ngô Xuyên, cậu theo tôi ra ngoài, tuỳ cơ ứng biến”, Lâm Hàn vừa nói vừa mở cửa phòng bệnh bước ra ngoài.
Lâm Hàn và Ngô Xuyên giơ tay, bước ra khỏi phòng bệnh, Lâm Hàn nói thẳng:
“Nguyễn Nguyên, anh thật sự cho rằng kết hợp với Trần Nam là có thể mở thị trường ma tuý ở Kim Lăng à? Không có tôi, các anh chỉ có thể kiếm được chút tiền thôi, chi bằng ngồi xuống nói chuyện?”
Mà thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637706/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.