“Thưa anh, đây là phòng bệnh đặc biệt, anh không được vào!”
Bỗng nhiên một giọng nói từ bên ngoài vọng vào, trong giọng nói mang theo sự lo lắng:
“Thưa anh, nếu anh còn xông vào thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
Ở lối đi bên ngoài phòng bệnh, một thanh niên để đầu cua đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, người này chính là Ngô Xuyên.
Một y tá đang chắn trước mặt anh ta, có chút sợ hãi.
Từ vết thương do đạn bắn của người trong phòng bệnh thì biết đó không phải người bình thường, vì vậy bệnh viện lập tức báo cảnh sát, đồng thời sắp xếp đưa vào phòng đặc biệt.
Người trong bệnh viện không biết Lâm Hàn là người tốt hay người xấu, vì vậy họ chỉ có thể cử nhân viên bảo vệ đến canh chừng, một mặt là ngăn Lâm Hàn trốn thoát trước khi cảnh sát tới, mặt khác cũng là để bảo vệ Lâm Hàn.
Nhưng vừa rồi, nam thanh niên trước mặt đột nhiên xông tới, đối mặt với sự cản trở của bao nhiêu nhân viên bảo vệ, nhưng chỉ vài phút sau, một mình anh ta tay không tấc sắt dễ dàng giải quyết được mấy tên bảo vệ tay cầm dùi cui điện.
Lúc này ở nơi cách đó không xa, mấy nhân viên bảo vệ nằm trên mặt đất, tất cả đều sợ hãi nhìn Ngô Xuyên, co rúm người lại, không dám tiến lên.
“Tôi đến tìm bạn tôi, tôi nhất định phải vào!”
Ngô Xuyên lạnh lùng nhìn y tá.
“Nhưng…”
Cô y tá mở miệng.
Mà nghe thấy giọng nói này, Lâm Hàn cũng đã đi ra, thấy Ngô Xuyên đến, anh khẽ cười:
“Để anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637704/chuong-461.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.