Nghĩ đến đây, Chu Nhã Thiến tỏ ra vô cùng đắc ý.
“Đợi tôi được gả vào gia đình giàu có thực sự, Lâm Hàn anh là cái thá gì chứ?”
…
Quay về biệt thự, đột nhiên điện thoại của Lâm Hàn đổ chuông.
Anh rút điện thoại ra, là Tần Liên gọi tới.
“Anh Lâm, bên tôi có người muốn gặp anh”, giọng nói của Tần Liên truyền tới.
“Có người muốn gặp tôi?”, Lâm Hàn ngẩn người: “Ai vậy?”
“Ông ấy nói là công ty truyền hình, hiện đang ở khách sạn Hilton”, Tần Liên lại nói.
“Công ty truyền hình?”, đôi mắt Lâm Hàn hơi dao động: “Được rồi, tôi tới ngay đây”.
Lâm Hàn cúp máy, chạy xe thẳng đến khách sạn Hilton.
Nửa tiếng sau, anh đã tới căn penthouse của khách sạn.
Vừa mở cửa, anh thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Người đàn ông này mặc vest, dáng người to cao, khoảng một mét tám, mặt tròn, để râu rậm rạp hai bên.
Đằng sau ông ta có hai người vệ sĩ mặc đồ vest, hai tay đan chéo đặt phía trước, không hề nhúc nhích, ánh mắt lạnh băng.
Tần Liên ngồi đối diện với người đàn ông. Cô ấy mặc bộ Hán phục màu trắng, dáng người thướt tha như nàng tiên trong tranh vẽ.
“Anh Lâm!”
Thấy Lâm Hàn tới, Tần Liên lập tức đứng dậy.
“Ừm”, Lâm Hàn gật đầu.
“Cậu chính là Lâm Hàn?”, người đàn ông ngồi trên sofa liếc Lâm Hàn một cái, chẳng thèm đứng dậy mà cứ ngồi đó rồi đưa cho anh một tấm danh thiếp.
“Đây là danh thiếp của tôi, cậu nhìn qua đi”.
Lâm Hàn nhận lấy tấm danh thiếp, liếc qua:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637696/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.