Một giọng nói vang lên.
Trương Quế Như lao ra từ căn phòng cách vách, ban nãy, bà ấy đã tỉnh và nghe được hết những lời Lâm Hàn vừa kể.
"Lâm Hàn!"
"Trả con trai lại cho tôi!"
Hai mắt Trương Quế Như đỏ lừ, nước mắt chảy ướt gương mặt. Bà ấy chạy đến trước mặt Lâm Hàn, đấm một phát vào ngực anh.
Bốp!
"Trả con tôi đây!"
"Nếu không vì cậu, con tôi sẽ không chết!"
"Tiểu Bắc ơi! Hu hu hu!"
"Ai cần sự bồi thường của cậu chứ! Ai thèm 1 triệu kia hả! Tôi chỉ muốn con mình trở về thôi!"
Bà ấy dùng hết cả sức lực toàn thân tay đấm chân đá lên người Lâm Hàn như vũ bão.
"Anh Hàn!"
Ngô Xuyên và ba người Tôn Hàn Các biến sắc, định bước tới cản lại.
Lâm Hàn giơ tay, vẫn đứng im không nhúc nhích, mặc cho Trương Quế Như đánh.
Ngô Xuyên và đám Tôn Hàn Các dừng lại, chớp chớp mắt, cuối cùng vẫn lùi lại.
Bốp!
Bốp!
Bốp!
Từng tiếng đấm đánh vào thịt nặng nề liên tục vang lên trên người Lâm Hàn.
Hai má anh bị Trương Quế Như đánh đỏ rực, quần áo cũng bị xé nát, làn da bị móng tay bà ấy cào cho chảy máu, đau rát vô cùng.
Nhưng Lâm Hàn vẫn đứng im không nhúc nhích.
"Hu hu hu... Tiểu Bắc ơi... Trả con trai lại cho tôi..."
Trương Quế Như đánh 10 phút thì mệt lả, ngồi bệt xuống đất.
"Cút!"
"Lâm Hàn! Cậu cút ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa, cậu hại chết con trai tôi rồi!"
Mắt bà ấy đỏ chót hằn lên vẻ căm hận, chỉ vào Lâm Hàn quát.
"Mẹ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637685/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.