Nghĩ đến đây, Chúc Đài run bắn người, bỗng có cảm giác sắp xui xẻo đến nơi.
Ông ta đã gây thù hằn với Lâm Hàn ở quán ăn Trung Hoa, đồng nghĩa với việc đắc tội Trần Nam!
Sắc mặt Chúc Đài hơi tái đi, trán vã mồ hôi.
Triệu Tứ Hải cũng chợt phản ứng lại, Lâm Hàn này là người của đại gia Trần Nam.
Vậy hiển nhiên, quý nhân mà Phùng Thạch nói chính là Trần Nam chứ không phải Lâm Hàn. Cậu ta chẳng qua chỉ là người đại diện thôi! Thế mình còn sợ cái quái gì nữa?
Trên bàn ăn, mọi người ăn uống linh đình, đa số đều mời rượu Lâm Hàn, khi nói chuyện lâu lâu lại nhắc tới Trần Nam, muốn biết xem anh ta có tính bước chân vào ngành bất động sản ở Kim Lăng hay không.
"Lâm Hàn, ra vẻ cái gì chứ! Cậu chẳng qua chỉ là tay sai của Trần Nam thôi! Nếu không có anh ta thì những ông trùm bất động sản kia sẽ lấy lòng cậu chắc?"
Trong lòng Triệu Tứ Hải rất khó chịu, nhìn Lâm Hàn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
Trên bàn ăn mà anh ta lại không mời rượu thì thật chẳng lễ phép gì hết.
Mà Triệu Tứ Hải còn là người của ông ta nữa, Nghiêm Quân lập tức cảm thấy mất hết mặt mũi.
Triệu Tứ Hải mấp máy môi, bảo anh ta đi mời rượu tên vô dụng Lâm Hàn kia á, anh ta thật sự không muốn chút nào.
"Tôi cái gì mà tôi! Mau mời rượu đi!"
"Nếu chọc giận cậu Lâm thì công trình trong tay cậu khỏi cần làm nữa, tôi giao cho người khác làm!", Nghiêm Quân lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637642/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.