Kế tiếp, Lâm Hàn lái xe đưa Triệu Nhã trở về Hilton.
Về đến Hilton cũng đã 7 giờ tối.
"Không phải ông đến chỗ của Triệu Tứ Hải rồi sao? Tại sao lại về đây?"
Người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế chính là bố vợ Dương Cảnh Đào.
Hồi trưa, ông ta được Triệu Tứ Hải và Dương Duyệt đón đi, Lâm Hàn không ngờ còn chưa hết một ngày Dương Cảnh Đào đã lén chạy về.
Dương Cảnh Đào lườm, lại hớp một ngụp cà phê:
Lâm Hàn lắc đầu, cũng lười nói chuyện với Dương Cảnh Đào, dù sao anh và Dương Lệ đã cùng dọn ra ngoài, mắt không thấy thì tâm không phiền.
Mà nguyên nhân khiến Dương Cảnh Đào lén chạy từ khách sạn Như Mộng về đây là vì điều kiện bên đó quá kém, phòng vừa nhỏ mà lại có mùi ngai ngái, ngay cả cà phê xay đưa tới cửa cũng không có.
Sau khi đưa Triệu Nhã về phòng nghỉ ngơi, Lâm Hàn liền rời khỏi Hilton.
Đến trước cửa nhà hàng, anh chợt nhớ phải gọi điện thoại báo cho đám người của Tôn Hàn Các, một số đã chuyển đến ở trong biệt thự nghỉ dưỡng Đức Hoa từ trước.
"Cậu Lâm!"
"Cậu Lâm!"
"Đi thôi, tôi dẫn mấy anh đến chỗ ở mới trước đã", Lâm Hàn gật đầu, lên xe.
Loading...
Đám người kia lên 3 chiếc Buick Business, lái theo sau xe Lâm Hàn.
Đã gần 8 giờ tối, bởi vì khu biệt thự nghỉ dưỡng Đức Hoa khá mới, nên số lượng người ra vào còn thưa thớt, trên đường đi cũng vắng người qua lại.
Gió đêm nhẹ thổi, đèn đường lờ mờ.
"Hửm?"
Ánh mắt Lâm Hàn chợt lóe,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637633/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.