“Haha, Nhã Thiến, vậy là cô không hiểu rồi”, người đàn ông bên cạnh cười lớn:
“Một tỷ tệ với nhà họ Hồng mà nói đúng là không nhiều. Nhưng Hồng Chính là một người có thủ đoạn kinh doanh rất đáng gờm, vay ngân hàng một tỷ có thể chia đều rất nhiều rủi ro trong tương lai”.
“Vì thế, ông ta mới đi vay”.
Đây là kiểu làm ăn một công đôi việc.
Cho vay một tỷ tệ, ngân hàng thu lãi.
“Đúng là người phụ trách giới kinh doanh của nhà họ Hồng, thủ đoạn tuyệt vời”, Chu Nhã Thiến cảm thán.
Khoản vay một tỷ tệ, đương nhiên phụ thuộc vào tư chất hoặc tài sản thế chấp.
Nhà họ Hồng là một trong ba thế gia lớn ở Hoa Đông, có đủ tư chất, hai người đến đây cũng chỉ để làm thủ tục vay mượn.
“Được!”
Hai người vừa nói vừa đi về phía khu công nghiệp.
Loading...
“Cậu Lâm, khu công nghiệp phía Tây này là khu công nghiệp lớn nhất thành phố Kim Lăng, với tổng số 136 nhà máy”, Trần Minh Lượng vừa đi vừa nhìn các nhà máy cách đó không xa rồi nói:
“Mỗi năm phải nộp hàng trăm tỷ tệ tiền thuế cho chính phủ Kim Lăng, có hàng triệu công nhân đang sống ở đây”.
Trần Minh Lượng là tổng biên tập của nhật báo Kim Lăng, ông ta nắm rõ số liệu của khu công nghiệp trong lòng bàn tay.
“Điều kiện sống của công nhân ở đây thế nào?”, Lâm Hàn lại hỏi.
Trần Minh Lượng gãi đầu: “Hồng Chính quản lý nhà máy dưới trướng cực kỳ nghiêm ngặt, người ngoài như chúng ta không được cho phép thì họ sẽ không cho vào”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637624/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.