Lạch cạch!
GIây tiếp theo, bàn tay của Lâm Hàn rơi xuống cổ tay của Tưởng Đào, anh khẽ dùng sức.
Tưởng Đào cau mày, cả bàn tay giống như cá chạch, vô cùng trơn trượt, trực tiếp rút khỏi cổ tay của Lâm Hàn.
Lâm Hàn bất ngờ, bản lĩnh của tên Tưởng Đào này không đơn giản, có lẽ là một người học võ.
Lúc này, nhóm côn đồ xung quanh đã giương súng bóp cò.
Pằng!
...
Bốn người Tiểu Đông lách mình núp xuống dưới gầm bàn đánh bạc, mỗi người rút ra hai khẩu súng lục đen kịt phản kích lại.
Ánh lửa chớp lóe.
Lâm Hàn cũng giẫm chân chui xuống gầm bàn.
Công phu cao đến đâu cũng phải e dè trước dao phay.
Lâm Hàn dù bản lĩnh tốt cỡ nào, cũng không thể chống đỡ khi đứng trước loại vũ khí nóng như súng ống.
"Giải quyết những thuộc hạ này trước, sau đó lại xử lý Tưởng Đào!”
Lâm Hàn hét lên một tiếng, anh đã quan sát một lượt, căn phòng này bị bịt kín, muốn thoát ra ngoài chỉ có thể đi qua cửa phòng.
“Vâng thưa anh Hàn!”
Tiểu Đông gật đầu, thò đầu ra bắn hai phát rồi lại rút lui.
...
Lúc này, sòng bạc ngầm bên ngoài phòng.
Loading...
Những tên côn đồ đang làm nhiệm vụ quan sát hiện trường, nghe thấy tiếng súng thì thay đổi sắc mặt, chạy vội về phía căn phòng.
Pằng!
Một tên côn đồ vừa tiến vào một bước, đã bị viên đạn đã xuyên thẳng vào trán hắn.
Những bông hoa máu bắn tung tóe.
“Còn có người!”
Những người có mặt tại hiện trường phản ứng lại, nhìn về phía cửa ra vào.
Pằng Pằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637618/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.