Vèo!
Tốc độ của nắm đấm vụt đi như xé rách bầu không khí, tràn đầy lực sát thương.
Bộp!
Mọi người ngẩn ra.
Họ đều nhìn thấy nắm đấm kia không trúng đầu Trần Nam mà đã bị một bàn tay trái trắng muốt chụp lại.
Khương Khang nhìn sang chủ nhân của bàn tay đó, thì thấy một chàng trai trẻ.
Khương Khang chau mày: "Đúng là chán sống mà, có tin tao đập luôn mày không hả?"
Vừa nói, Khương Khang vừa định rút nắm đấm về, nhưng chợt nhận ra bàn tay trái của chàng trai này gắt gao nắm chặt quả đấm của gã như bọc thép vậy, mặc cho gã có cố sức thế nào cũng không rút ra được.
"Đây là ân oán cá nhân giữa tôi và Khương béo, vả lại cậu cũng không phải đối thủ của gã đâu..."
Lâm Hàn nhìn Khương Khang với ánh mắt hờ hững:
"Xem như bỏ qua?"
Khương Khang cười nhạo: "Tao không phải là người rộng lượng, vả lại, tao đánh đó thì sao? Dù tao có đánh nó thì Ngô Xuyên dám làm gì tao chứ, nói cho mày biết tao còn có anh Sấm bao che đấy!"
"Hơn nữa, mày là cái thá gì? Một thằng đàn em mà dám quơ tay múa chân với đại ca à? Không biết trên dưới!"
Loading...
"Tên nhóc này đúng là không biết lớn nhỏ!"
"Đúng vậy, Trần Nam lại còn dẫn theo đàn em tới à?"
Đám người xung quanh tò mò nhìn Lâm Hàn nghị luận.
"Đồng ý hả? Con mẹ nhà mày! Nhãi ranh, mày có tư cách gì nói chuyện với tao!", Khương Khang chửi ầm lên:
Gã vừa dứt lời.
Bóng dáng Lâm Hàn đột nhiên xuất hiện trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637548/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.