Lâm Hàn nhìn Dương Lệ, rồi lại nhìn Dương Cảnh Đào:
“Tôi nhớ trong tiệc tân gia nhà Triệu Tứ Hải, ông đã nói sẽ không sống ở biệt thự của tôi nữa mà, sao lại quay về rồi?”
“Ông có thể sống ở nhà Triệu Tứ Hải hoặc trở về nhà cũ trước kia”, Lâm Hàn nghiêm túc nói.
“Hơ, tôi thấy ông sợ mất mặt thì có!”
Lâm Hàn cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ châm chọc: “Dù sao bấy lâu nay ông đã quen sống trong biệt thự núi Vân Mộng, sao có thể trở về căn nhà nhỏ trước kia được nhỉ?”
“Ông chắc chắn đang nghĩ, nếu như trở về căn nhà đó, tin tức truyền tới tai họ hàng thì sẽ rất mất mặt, sẽ bị bọn họ chê cười, đúng không?”
“Lâm Hàn, tao là bố vợ của mày, mày lại dám nói chuyện với tao kiểu đó hả!”, Dương Cảnh Đào trợn mắt:
“Lẽ nào mày muốn tao ngủ ngoài đường hả?”
Ầm!
Dương Cành Đào đập bàn, ông ta đứng bật dậy, tức đến mức bốc khói, hốc mắt đỏ ngầu:
“Tôi hỗn xược với ông cũng đâu phải một hai lần”, Lâm Hàn cười lạnh.
Loading...
“Biệt thự này là của tôi, ở đây không hoan nghênh ông tới, phiền ông ra ngoài, đừng ở đây nữa!”
Dương Cảnh Đào nghiến răng nghiến lợi, hai mắt hằn lên tia máu: “Giữa đêm thế này, mày ép tao phải ra đường ngủ hả?”
“Tôi trước nay chưa từng ép ông, tất cả mọi thứ đều do ông tự chuốc lấy”, Lâm Hàn nói: “Còn không mau ra ngoài, đừng ở biệt thự của tôi làm chướng mắt!”
Dương Cảnh Đào nổi cơn tam bành: “Con rể sống trong biệt thự lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637545/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.