"Ông đã nói thế thì hy vọng rằng ông đừng chỉ khoác lác, nói được làm được mà làm tôi không lấy lại được vốn, khiến Californium của tôi biến thành rác rưởi".
Lâm Hàn nhếch mép cười khẩy:
"Nếu không làm được thì thật là chán chết. Dù sao ở trong mắt tôi, nhà họ Hồng chỉ như một con kiến mà thôi. Tôi cũng mong con kiến này có thể mang lại điều bất ngờ khiến cuộc sống của mình thêm thú vị hơn".
Lâm Hàn nói xong lên xe.
Brừm brừm...
GMC gầm rú phóng đi.
"Lâm Hàn, cậu đúng là không biết trời cao đất rộng! Thế mà lại dám nói ở trong mắt cậu, nhà họ Hồng chỉ là một con kiến!"
Hồng Nhai lập tức lộ ra vẻ mặt khinh khỉnh giống như gặp phải một thằng ngu:
"Cậu nghĩ rằng nắm nhà họ Hàn trong tay thì bản thân rất giỏi? Bèn khịt mũi xem thường người khác hả? Phải biết rằng bọn họ cũng chỉ là con kiến trước mặt nhà họ Hồng thôi!"
"Không ngờ cậu lại ngông cuồng như thế!"
"Được thôi, giờ tôi sẽ báo việc này lên trên. Nếu ban lãnh đạo nhà họ Hồng biết có người dám khinh thường mình như vậy, chắc chắn sẽ hết sức tức giận!"
"Đến lúc đó, cả cái thành phố Đông Hải này sẽ xảy ra thay đổi thật lớn!"
"Nhà họ Hồng muốn giết chết Lâm Hàn thì không khác gì nghiền chết một con kiến!"
...
Sau khi rời khỏi A Little House, Lâm Hàn lái thẳng về núi Vân Mộng.
Bây giờ cũng không còn sớm, nên anh định về nhà.
Rì rì rì...
Điện thoại anh bỗng rung lên.
Lâm Hàn cầm lên nhìn thì thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637529/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.