“Là người của nhà họ Hồng ở Kim Lăng!”
Lâm Hàn cũng bất ngờ liếc Hồng Nhai.
Ba thế gia lớn của Hoa Đông: Thẩm, Hạ, Hồng.
Ba thế gia lớn này là gia tộc lớn chân chính, có vị trí rất cao ở Hoa Đông, khiến người khác phải ngưỡng vọng.
So với ba thế gia lớn này, bốn gia tộc lớn của Đông Hải chỉ có thể tính là kiến hôi, không đáng nhắc tới.
Lâm Hàn không ngờ tới tại đây lại có thể gặp được người của nhà họ Hồng ở Kim Lăng.
Bây giờ nghĩ lại, chiếc Mercedes-Benz G350 ở lối vào quán ăn, với biển số SA.66666 tám mươi phần trăm là của Hồng Nhai này.
“Thì ra là ông Hồng đến từ nhà họ Hồng ở Kim Lăng, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu”.
Lâm Hàn cười nhạt với Hồng Nhai, vẻ mặt lại lạnh tanh.
Nhà họ Hồng ở Kim Lăng, mặc dù có thể nói là rất lớn nhưng anh hoàn toàn không quan tâm đến điều này.
Họ cho dù là một trong ba thế gia lớn của Đông Hoa, nhưng trong mắt anh cũng giống như bốn gia tộc lớn kia, đều là sự tồn tại như con sâu cái kiến.
Phải biết rằng, sản nghiệp, kinh tế của gia đình Lâm Hàn không thể ước lượng được và có thể lay chuyển toàn bộ hệ thống kinh tế của thế giới.
Nhà họ Hồng ở Kim Lăng có thể uy danh động trời ở Hoa Đông, nhưng đối với Lâm Hàn mà nói thì chỉ có thể được coi là lớn hơn con kiến một chút.
Nhưng vẫn chỉ là kiến mà thôi.
“Ha ha, tôi chỉ là một con em chi thứ của nhà họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637527/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.