“Hơn chục tệ!”
Triệu Tứ Hải tức giận đến mức hận không thể tiến lên cho Trương Đào một bạt tai.
Nếu không phải còn băn khoăn tới thể diện, anh ta đã làm như vậy rồi.
“Trương Đào, đó không phải đồ gốm bình thường, đó là gốm Thanh Hoa, đồ cổ, do Tứ Hải dùng hai trăm ngàn tệ mua về".
Dương Duyệt sắc mặt hơi lạnh.
Cô ta cũng bất mãn với với việc Trương Đức Thuận và con gái ông ta đến sống ở nhà mình.
Nhưng trên bàn ăn, tất cả lời nói đã được nói ra, có thể tùy ý ở đến ở nhờ.
“Cái gì? Hai trăm ngàn!”
Trương Đào trợn to hai mắt chỉ xuống đất: "Chỉ là một món đồ gốm rách nát, hai trăm ngàn? Chị Tiểu Duyệt, không phải là chị đang lừa em đấy chứ!”
“Tôi cần thiết phải lừa cô sao?”, Dương Duyệt bất đắc dĩ nói.
Hai bố con này sống trong nhà, còn chưa tới một ngày đã đánh vỡ đồ cổ, khiến Dương Duyệt có khổ mà không nói ra được.
Cũng không thể đuổi họ ra ngoài!
Nếu tin tức bị đuổi truyền tới tai họ hàng, vậy một nhà bọn họ chắc chắn sẽ bị người thân cười nhạo đến chết.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Dương Cảnh Đào cùng Trương Đức Thuận nghe được động tĩnh cũng đi xuống lầu.
“Bố, việc là như thế này”.
Dương Duyệt kể ngắn gọn câu chuyện.
“Gốm Thanh Hoa hai trăm ngàn!”
Nghe thấy giá của gốm Thanh Hoa, Trương Đức Thuận lo lắng đến giậm chân: “Hai trăm ngàn, nhiều như vậy, tôi đền bù thế nào đây! Cả người tôi cũng chỉ có hơn một ngàn tệ!”
Loading...
“Còn con, Trương Đào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637512/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.