"Bố à, căn biệt thự này bố mặc sức mà ở!"
Triệu Tứ Hải bật cười nói: "Con mua biệt thự chủ yếu để bố dưỡng già mà! Bố yên tâm, con sẽ không như Lâm Hàn, đuổi bố ra ngoài đâu!"
"Ngoan".
Dương Cảnh Đào gật đầu, ông ta rất hài lòng về biểu hiện của Triệu Tứ Hải.
"Chậc chậc, vẫn là Tứ Hải hiếu thảo nhất!"
"Đúng vậy, phẩm chất con người Tứ Hải hơn hẳn Lâm Hàn một trời một vực".
"Tôi nghe kể là, đoạn thời gian trước Dương Cảnh Đào suýt nữa đã bị thằng vô dụng Lâm Hàn kia đuổi ra ngoài đấy!"
"Không chỉ thế đâu, ông ấy còn bị Lâm Hàn chọc tức đến mức phải nhập viện mấy lần!"
Đám họ hàng kia xì xào bàn tán.
"Theo như lời nói của Lâm Hàn, thu nhập của Dương Lệ vợ cậu ta mỗi năm gấp mấy lần cả nhà chúng ta cộng lại", ông cậu Trần Đại Lâm nói:
"Cơ mà thế thì đã sao? Cách sống sai quá sai! Không biết kính trọng người lớn, ngay cả bố vợ mình cũng đuổi ra ngoài. Loại người này dù có giàu đến mấy tôi cũng khinh!"
"Đúng rồi, giàu có thì quan trọng gì, chủ yếu vẫn là nhân cách sống thôi!"
"Lâm Hàn chính là loại có tiền mà nhân phẩm thì kém đó ư!"
"Bà nói sai rồi, Lâm Hàn làm gì mà có tiền, nó chỉ là một thằng vô dụng ăn no chờ chết thôi. Cuộc đời được như bây giờ đều là nhờ vào tìm được một cô vợ tốt!"
Những người họ hàng không ngừng nghị luận.
"Được rồi, được rồi, các cô dì chú bác và bạn bè thân thiết đều đã đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637508/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.