“Được, không nói về trình độ học vấn nữa, cô nói mình có năng lực...”, Lâm Hàn nhìn Trương Đào:
“Vậy cô nói thử mình có năng lực gì?”
“Tôi… tôi biết nấu ăn, tôi nấu rất ngon!”, Trương Đào hơi chột dạ nói.
“Nấu ăn rất ngon?”
Lâm Hàn cười nhạo: “Vậy tại sao đàn ông có tiền có nhà lại đến tìm cô? Muốn ăn đồ ngon thì không bằng mời hẳn một đầu bếp về. Nếu tôi kết hôn với cô, IQ của con cái sinh ra rất đáng lo đấy”.
“Lâm Hàn, anh… anh!”
Trương Đào tức giận chỉ tay vào Lâm Hàn, toàn thân run rẩy nhưng không nói nên lời.
Cô ta không biết phải cãi lại thế nào.
“Hừ, Lâm Hàn, tôi không tranh cãi với anh nữa!”
Trương Đào lạnh lùng hừ:
“Cái tên nhàn rỗi ăn bám như anh có tư cách gì để chế giễu tôi? Nếu không phải hưởng ké ánh hào quang từ chị Tiểu Lệ thì anh có thể sống trong biệt thự sao? Anh tưởng được sống trong biệt thự thì trở thành nhà giàu rồi à? Chẳng phải anh vẫn là tên ăn bám sao, có tư cách gì chỉ trích tôi?”
“Tôi nói cho anh biết nhé, chú Dương đã đồng ý là cho tôi vào ở trong biệt thự này từ hôm nay rồi. Sau này tôi sẽ sống ở đây, tôi khuyên anh nên nể mặt với tôi một chút, nếu không tôi sẽ mách với chú Dương, bảo chú ấy đuổi anh ra khỏi nhà”.
Nói rồi, Trương Đào quay đầu rời đi.
Lâm Hàn nhíu mày, Dương Cảnh Đào hơi quá đáng trong chuyện này rồi. Ông ta không hề hỏi ý anh mà đã cho người tùy tiện vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637486/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.