"Thật là của anh à!"
Ánh mắt Lương Sảng sáng lên, nhưng vẫn không bỏ tay ra, ngược lại kiễng mũi chân, đột nhiên hôn một cái lên mặt Lâm Hàn.
Làn môi mỏng mềm mại hơi lành lạnh.
Bất ngờ bị hôn khiến hàng mày của Lâm Hàn càng cau chặt lại hơn:
"Rốt cuộc cô muốn cái gì?"
Anh lạnh nhạt nhìn Lương Sảng.
"Ừm, tôi muốn cầu xin anh một chuyện".
Lương Sảng lắc lắc cánh tay Lâm Hàn, cắn cắn đôi môi mỏng, ra vẻ thẹn thùng giống một cô gái nhỏ.
Cô ta không ngu, nếu muốn người khác giúp mình thì bản thân phải bỏ ra chút gì đó.
Miễn là có thể vực dậy sự nghiệp trong nhà thì diện mạo hay cơ thể đều được.
Bộ dáng cô ta cũng khá xinh đẹp, Lương Sảng tin rằng, chỉ cần mình hơi chủ động một chút thôi thì chẳng người đàn ông nào chịu đựng nổi.
Huống chi, Lâm Hàn kia trẻ như vậy, chính là lúc đầy ham muốn.
Một cô gái xinh đẹp như này chủ động, chẳng lẽ lòng anh không rạo rực sao?
Nhưng lúc này, Lâm Hàn mở miệng nói:
"Có chuyện thì nói, đừng có làm vậy với tôi, tôi cực ghét kiểu đó".
Giọng nói anh lạnh như băng, ánh mắt cũng vô cùng hờ hững chẳng có chút tình cảm nào.
Loading...
Đối diện với ánh mắt đó của Lâm Hàn, trái tim Lương Sảng đập thịch một cái, vậy mà lại có một cảm giác sợ hãi bỗng trào dâng lên trong lòng.
Ban nãy, mình hành động thân mật thế mà anh ta... Lại chẳng có chút phản ứng?
Lương Sảng nhìn Lâm Hàn, trong ánh mắt ấy, chẳng có tý ham muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637472/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.