Giờ phút này, vẻ mặt anh Long trở nên vô cùng rối rắm, xoắn xuýt lại thành một cục.
50 triệu tệ là số tiền mà hai mươi ba mươi năm gã ta mới kiếm nổi, nói không cần là giả.
Thế nhưng, chàng trai này có thể tùy tiện lấy ra 50 triệu thì lai lịch phải kinh khủng tới mức nào?
Người như vậy cho mày 50 triệu tệ, mày dám lấy hả?
Nếu lấy, bị người ta ghi thù rồi mất cả mạng, vậy thì không đáng!
Con ngươi gã ta đảo một vòng, cuối cùng cắn răng, bước tới cười làm lành nói:
"Này... Người anh em, cậu lấy lại 50 triệu kia đi, tôi không cần đâu".
"Ồ? Không cần? Tại sao?", Lâm Hàn nhìn anh Long với vẻ khó hiểu.
Gã đầu hói cũng há hốc mồm, nôn nóng hỏi:
"Anh Long, tại sao lại không cần?"
"Đúng thế, tiền dâng tận tay, không cần thì uổng!"
"Đúng vậy, 50 triệu tệ đó, đây cũng chẳng phải con số nhỏ, mà còn là thằng nhóc kia tự cho!"
"Tại sao không cần chứ?"
Đám đàn em đều cảm thấy vô cùng khó hiểu, xì xào bàn tán.
"Câm miệng hết cho tao!"
Anh Long quay đầu lại, hung hăng trừng đám đàn em: "Tụi bay thì biết cái gì!"
Sau khi nói xong, gã ta quay sang nhìn Lâm Hàn nói: "Người anh em, cậu đưa số thẻ đây, tôi trả lại tiền cho, tôi không dám nhận".
"Xác định không cần hả?", Lâm Hàn hỏi lại.
"Không cần!"
Loading...
Anh Long lắc đầu như trống bỏi.
Nói đùa à, số tiền ấy như củ khoai lang nóng phỏng tay vậy, lấy rồi, không chừng sẽ rước phải rắc rối lớn.
Nếu anh Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637457/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.