“Nhã Thiến, em quen thằng nhóc này hả?”, Vương Huy ngây người nhìn Chu Nhã Thiến.
“Quen chứ, lúc trước em từng nói với anh, em có một đứa bạn thân gả cho một tên vô dụng ăn no chờ chết”, Chu Nhã Thiến nói:
“Thằng nhóc này, chính là tên vô dụng đó”.
“Chậc chậc chậc, trùng hợp quá, anh cũng quen biết cậu ta, hơn nữa giữa hai bọn anh còn có hiềm khích”, Vương Huy chép chép miệng.
Chu Nhã Thiến bên này tiếp tục đánh giá Lâm Hàn:
“Lâm Hàn, tôi thật không ngờ anh lại đi làm shipper đấy. Tôi mừng cho anh, ít ra anh cũng đã tìm được việc làm. Tuy rằng tiền lương không cao, công việc lại vất vả, nhưng cũng coi như có việc làm rồi. Xem ra anh cũng còn chút lương tâm, không nỡ nhìn Tiểu Lệ cả ngày bận tối mắt tối mũi để lo cho gia đình”.
“Nhiều lời quá, anh, đánh giá 5 sao đi”, Lâm Hàn nhíu mày, ánh mắt hướng về phía Vương Huy.
“Đánh giá 5 sao? Nhóc con, cậu nằm mơ đi!”
Vương Huy cười haha: “Cậu đến muộn, còn đòi đánh giá 5 sao! Muốn đánh giá 5 sao cũng được, quỳ xuống cầu xin tôi đi, tôi đánh giá 5 sao cho cậu!”
Trên mặt Chu Nhã Thiến cũng mang theo nụ cười đùa cợt:
“Lâm Hàn, anh trước nay chưa từng làm việc, bây giờ làm shipper, nên để anh nếm trải một chút cảm giác khó khăn khi kiếm tiền. Hay là, anh quỳ xuống trước mặt cậu Vương để cảm nhận chút khó khăn của cuộc sống đi”.
“Chẳng phải trước kia có rất nhiều tin tức, vì muốn khách hàng kí tên mà dập đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637451/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.