“Xin lỗi, tôi không có hứng thú với khởi nghiệp cho lắm. Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường. Khởi nghiệp nghe có vẻ hay nhưng chắc chắn là rất mệt, rất khổ, chẳng có lợi ích gì, sao tôi phải đồng ý?”, Lâm Hàn hỏi lại.
“Ặc…”
Ông Vân cứng họng không biết trả lời thế nào.
“Hơn nữa, trong nhà tôi có nhiều tiền như thế. Cả ngày tôi không làm gì thì cũng sống vinh hoa phú quý cả đời, muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn, tôi rảnh quá hóa điên hay sao mà đi khởi nghiệp?”, Lâm Hàn lại nói.
Ông Vân bất lực, Lâm Hàn nói không sai, với gia tài của anh thì 10 đời vẫn chưa dùng hết, sao phải khởi nghiệp khổ sở làm gì?
“Ông chủ Lâm nói với tôi, ông ấy đoán, cậu chủ Lâm mà không có lợi ích gì thì nhất định sẽ không đồng ý”, ông Vân chợt phì cười.
Lâm Hàn lắc đầu: “Vậy ông ấy có cho tôi lợi ích gì không?”
“Ông chủ Lâm nói, nếu cậu chủ hoàn thành hai nhiệm vụ này thì coi là đã cống hiến chút ít cho dòng họ, ở trước mặt những thành viên cao cấp trong dòng họ cũng thể hiện năng lực xuất sắc của mình thì sẽ cho ông chủ mặt mũi. Vì thế mà tương lai cậu nắm giữ tài sản nhà họ Lâm cũng sẽ thuận lợi hơn”.
Ông Vân nói: “Lợi ích là năm nào ông chủ Lâm và bà chủ Lâm cũng sẽ dành thời gian một ngày để ở bên cậu chủ”.
“Mỗi năm một ngày?”
Lâm Hàn im lặng một lát, trong mắt thoáng có một vẻ kỳ lạ, anh thản nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637449/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.