"Chuyện của em gái tôi thì là chuyện của tôi", Lâm Hàn thản nhiên đáp: "Vả lại, dù sao thì ông cũng là chủ nhiệm khoa, làm nghề nhà giáo mà sao miệng mồm hôi thế!"
"Nhãi ranh, nếu cậu không đánh tôi thì tại sao tôi lại ăn nói như thế hả?"
Hạ Tiến Trung trừng mắt: "Lập tức cút ra khỏi đây! Đây là trường học, không phải là nơi cho những người bên ngoài không có phận sự bước vào! Haha, nhìn trang phục của cậu, chắc chắn là kẻ ăn không ngồi rồi ăn bám xã hội rồi, cả ngày chơi bời lêu lổng, chỉ biết dụ dỗ sinh viên đại học".
Trong mắt Hạ Tiến Trung ngập tràn xem thường, khinh khỉnh nói:
"Chắc là trình độ văn hóa cũng chỉ tới tiểu học mà thôi!"
Lộc cộc, lộc cộc!
Bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên.
Là một người da đen đi từ ngoài vào.
Người này cao khoảng 1m9, cao hơn Lâm Hàn một cái đầu, cả người đen thui như được quét mực vậy, thân hình vai u thịt bắp giống như một ngọn núi nhỏ, cảm thấy vô cùng đàn áp.
Cậu ta vừa bước vào, trong phòng liền phảng phất một mùi kỳ lạ rất khó ngửi.
Lâm Hàn khẽ cau mày, nghe nói 10 người da đen hết 9 người là bốc mùi rồi, cái mùi kỳ lạ khó ngửi kia là từ trên người tên da đen này bốc ra.
"Em tới rồi à Charles!"
Vừa nhìn tên người da đen đi vào, ánh mắt Hạ Tiến Trung liền sáng lên, nghênh đón.
"Ôi chúa tôi! Nhiệt độ ở Hoa Hạ thật sự rất dễ chịu!"
Người da đen tên Charles kia vừa mở miệng thì thốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637442/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.