“Tôi thế nào? Chị nói cho tôi xem, tôi sai ở đâu?”
Lâm Hàn ngẩn ra, vô cùng ngạc nhiên nhìn Dương Duyệt.
“Mày thế nào? Mày còn không biết ngại mà hỏi mày thế nào?”
Dương Duyệt điên tiết, chảy cả nước mắt:
“Mày là con rể của bố tao. Bố ở nhà mày, mày không có việc làm, ngày nào cũng ở nhà nằm rung đùi, ăn no rửng mỡ. Thế mà mày không giành thời gian để chăm sóc bố? Đây không phải là bổn phận, trách nhiệm của mày à?”
“Bây giờ, bố tao nằm trên giường bệnh, là kết quả của việc mày chăm sóc ông ấy đấy?”
Trong ánh mắt Dương Duyệt đầy sự oán hận, nếu không phải bị Lý Cường cản lại thì cô ta đã tát cho Lâm Hàn một phát.
“Xin lỗi nhé, khi Dương Cảnh Đào uống thuốc bổ, tôi đã từng nhắc nhở ông ta uống ít một chút nếu không thân thể sẽ không chịu nổi”.
Lâm Hàn lạnh nhạt nói: “Nhưng ông ta không nghe lời tôi, tôi cũng không có cách nào. Bây giờ kết quả này hoàn toàn là ông ta tự làm tự chịu”.
“Lâm Hàn, mày còn mặt dày chối bỏ trách nhiệm như thế à?”
Dương Duyệt lạnh lùng nói: “Nhắc nhở? Mày có thể giấu những đồ bổ đó, không để cho bố ăn mà? Tao thấy mày muốn mưu hại bố! Mày không xứng làm con rể bố!”
“Hơn nữa, lúc bố tao ngã xuống thì tại sao mày không gọi xe cứu thương? Mà lại đứng đó khoanh tay thờ ơ? Mày đừng tưởng chuyện này tao không biết, lúc bố tỉnh lại đã nói với tao! Hành động đó của mày chính là giết người!”
Dương Duyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637438/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.