“Ha ha, đúng là không sợ chết”.
Hàn Thiên Thu cũng nhìn Lâm Hàn: “Chàng trai trẻ, tuy cậu thích khoác lác nhưng lá gan thật sự không nhỏ đâu. Có điều, khí thế này của cậu không phải là dũng cảm mà là lỗ mãng. Cậu đối đầu với nhà họ Hàn, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá”.
“Tôi đã nói rồi, nhà họ Hàn trong mắt tôi chỉ là một hạt cát. Cho dù có mời một lão già đến thì nhà họ Hàn vẫn chỉ là một hạt cát mà thôi”, Lâm Hàn chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt mở miệng.
“Ha ha ha! Lâm Hàn, mày không phải bị mù đấy chứ!”
Hàn Tiếu cười ha ha: “Mày mở to mắt ra mà xem, người của mày đều ở trên mặt đất, chẳng có ai giúp đỡ mày đâu!”
“Việc mày đóng băng nguồn vốn của nhà họ Hàn, cướp đi cấp cao nòng cốt, làm cho nhà cung cấp, kênh kinh doanh đình chỉ hợp tác, nhưng vậy thì đã làm sao? Trong tay tao có californium, nhà họ Hàn lại vực dậy lần nữa, chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong 4,5 năm thôi!”
“Đã đến nước này rồi mày vẫn còn lớn giọng! Bây giờ mày quỳ xuống xin lỗi tao, nói không chừng tao còn có thể tha cho mày một mạng”.
“Lâm Hàn, lời Tiếu Nhi nói, cậu đã nghe rõ rồi chứ”.
Hàn Thiên Thu mở miệng: “Bây giờ cậu quỳ xuống xin lỗi, tôi đồng ý tha cho cậu một mạng. Đương nhiên còn có một điều kiện, cậu lập tức ngừng đóng băng nguồn vốn của nhà họ Hàn chúng tôi, khôi phục lại các mối hợp tác của nhà đầu tư, kênh kinh doanh. Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637422/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.