Vẻ mặt Hàn Tiếu nhất thời trở nên phức tạp và chua xót: "Giám đốc Trương, chúng ta đã quen biết nhau hơn 30 năm rồi! Ngoại trừ mối quan hệ trong công việc, thì tình cảm bạn bè giữa tôi và ông cũng đâu tệ..."
"Hàn Tiếu à, chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa", giám đốc Trương cắt lời Hàn Tiếu: "Nếu tôi đã từ chức thì không còn bất kì quan hệ nào với nhà họ Hàn nữa".
Hàn Tiếu biến sắc nói: "Được, dù cho ông không còn bất kì quan hệ gì với nhà họ Hàn, nhưng có thể nể tình tình cảm 30 năm trời của chúng ta mà nói cho tôi biết, là công ty của gia tộc nào đã lôi kéo ông đi?"
Đây chính là chuyện mà Hàn Tiếu muốn biết nhất.
Ông ta không ngờ nhân viên cấp cao lại bị lôi kéo một cách không rõ ràng như vậy.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau cùng cũng nói:
"Xin lỗi Hàn Tiếu, tôi không thể nói cho ông biết được. Nhưng tôi vẫn nhắc nhở ông một câu, người lôi kéo tôi nhà họ Hàn ông không dây vào nổi đâu. Đứng trước mặt người đó, nhà họ Hàn chỉ là một con kiến mà thôi".
Sau đó là tiếng: "Tít, tít, tít!"
Giám đốc Trương đã cúp máy!
"Chết tiệt! Đúng là chết tiệt mà!"
Hàn Tiếu giận đến mức đầu óc muốn nổ tung, suýt hộc cả máu:
"Đúng là 2 tên ăn cháo đá bát, nếu không nhờ nhà họ Hàn, bọn họ có được như ngày hôm nay sao? Không ngờ chỉ vì một chút lợi ích đã bị lôi kéo đi mất! Chẳng lẽ bọn họ không biết là trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637420/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.