“Tao nói cho mày biết, nhà họ Hàn của tao không những không sụp đổ mà sẽ ngày càng phát triển hơn nữa!”
Hàn Tiếu chơi đùa chiếc hộp nhỏ, vô cùng đắc ý:
“Có được californium rồi, nhà họ Hàn có thể mở rộng hợp tác với quân đội, kiếm được nhiều lợi nhuận hơn. Đồng thời tao có thể dùng Californium để đầu từ vào ngành trị liệu, dùng để chữa bệnh cứu người. Đến lúc đó, cả ngành trị liệu của Hoa Đông đều có bóng dáng của nhà họ Hàn!”
Trong mắt ông ta chứa đầy dã tâm:
“Đồ ăn mày, nhà họ Hàn này không những không bị hủy hoại, mà sẽ không ngừng phát triển, thậm chí trong vòng mười năm nữa, nói không chừng còn có thể trở thành nhà quyền quý!”
“Còn mày,”, Hàn Tiếu nhìn Lâm Hàn, cười nhếch mép: “Tao sẽ không giết mày đâu, tao sẽ nhốt mày ở đây để mày chứng kiến nhà họ Hàn lớn mạnh như thế nào!”
“Nếu nhà họ Hàn tao trở nên quyền quý thì Vương Vi Dân là cái thá gì? Phùng Thạch lại là cái thá gì? Địa vị của Hàn Tiếu tao có thể sánh ngang với cục trưởng cấp cao của cục Hoa Đông, Thẩm Hoài Xuân đấy!”
Cạch, cạch, cạch!
Lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân truyền tới.
“Thả tôi ra, cho tôi vào trong đi!”
Một giọng nói vang lên, chỉ thấy một cô gái chạy nhanh vào trong địa lao.
Chính là Hàn Hinh Nhi!
Vừa vào trong địa lao, Hàn Hinh Nhi đã nhìn thấy Lâm Hàn đang bị trói ở đó.
Nhưng mà Lâm Hàn bây giờ không còn hình người nữa rồi.
Máu thịt nhầy nhụa, cả người từ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637415/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.